IndexTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Chào mừng các bạn đến với diễn đàn*** http://dlthanh.forumvi.com *** Hy vọng rằng diễn đàn sẽ mang lại những giây phút vui vẻ và bổ ích cho các bạn ***Regards***
Hi 5 . . .

Share|
[ Tiêu đề ]

Nàng Bạch Tuyết và Bảy Chú Lùn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tác giảThông điệp

donka


//dondonitt

Tổng số bài gửi : 143
Points : 425
Reputation : 25
Join date : 06/06/2011

Bài gửiTiêu đề: Nàng Bạch Tuyết và Bảy Chú Lùn Thu Jun 09, 2011 10:32 am

Nàng Bạch Tuyết và Bảy Chú Lùn - Hoang Đường

Ngày xửa ngày xưa,
tại xứ sở nọ, có một vương quốc thịnh vượng và thanh bình. Mùa
đông năm đó, tuyết rơi trắng như bông. Hoàng hậu của vương quốc
ngồi đan bên cửa sổ...

"Ái dồi ôi" - Bổng hoàng hậu kêu thất thanh và vứt mạnh kim đan
ra phía trước. Bà bị kim đâm vào tay. Cũng phải thôi, vì từ bé
đến giờ, sống trong nhung gấm, người hầu kẻ hạ xung quanh, có
bao giờ phải đan đâu. Bà đau, đau lắm. Một giọt máu từ tay bà
rơi xuống tuyết, tuyết phủ che mất. Một giọt nữa, lại bị tuyết
che. Tức mình, bà nặn máu cho ra. Máu hoà xuống tuyết, đỏ lòm.
Hoàng hậu liền ước : “Sau này mà có một người con gái da trắng
như tuyết, môi đỏ như máu, tóc đen như gỗ mun thì sướng nhờ”.
Nghĩ vậy, bà mỉm cười, và kéo vua cha vào phòng ngủ...

Chín tháng sau, hoàng hậu sinh được một cô con gái giống y như
mong ước. Da cũng trắng như tuyết, môi đỏ như máu, tóc đen như
gỗ mun, và răng thì vàng khè. Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày
gang. Bạch Tuyết vừa được sinh ra thì bà mất, hưởng thọ 35 tuổi
và an táng tại quê nhà.

Một năm sau, vua cha lấy vợ mới. Bà này đẹp, nhưng kiêu. Ngày
nào bà cũng soi gương và hỏi:

“Gương kia ngự ở trên tường.
Nước ta ai đẹp được dường như ta.
Ta là hoàng hậu kiêu sa.
Gương mà nói xấu là ta đập liền”.
Gương đành trả lời: “Thưa hoàng hậu, hoàng hậu đẹp nhất trần
đời”. Nghe vậy, hoàng hậu sướng rơn.

Bạch Tuyết càng lớn càng xinh đẹp, nhất là khi nàng không cười.
Mỗi bước chân nàng đi, hoa trái như tươi hơn, chim chóc như hót
hay hơn, và không gian tràn ngập tiếng vui cười. Năm lên bảy,
Bạch Tuyết bắt đầu đẹp hơn hoàng hậu, giờ đã bước vào tuổi lục
tuần.

Vào một ngày nọ, như thường lệ, vừa tỉnh giấc, hoàng hậu hỏi
ngay gương thần. Nhưng lần này, gương đã trả lời: “ Xưa kia bà
đẹp nhất trần. Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn”. Nghe
gương trả lời, hoàng hậu giận tím người. “ Này thì đẹp này, này
thì đẹp này”, hoàng hậu vừa gào, vừa đập bôm bốp vào gương. Đập
chán, bà liền cho gọi người thợ săn giỏi nhất của vương quốc đến
và ra lệnh: “Nhà người hãy đem con Bạch Tuyết xấu xí vào rừng,
treo nó lên cành cây, và moi tim gan của nó về đây cho ta xào
cần tỏi. Mau!”.

Người thợ săn vâng lệnh và đem Bạch Tuyết vào rừng. Khi ông rút
dao ra, Bạch Tuyết liền khóc lóc thảm thiết:

Bác tha cho cháu bác ơi
Cháu xin ở lại rừng chơi suốt đời
Bác về nói với bà ta.
Bác vừa giết cháu chẳng tha cho về.
Tim thì bác mổ lợn xề.
Gan, bác bắn hoẵng mang về lập công”.

Động lòng, người thợ săn tốt bụng liền thả cho Bạch Tuyết chạy
đi, rồi ồng quay trở lại lâu đài với bộ lòng lợn rừng trên
tay...

Lại nói về Bạch Tuyết. Được người thợ săn thương tình, cô chạy
một mạch không thèm ngoái lại vì sợ ông đổi ý. Cô cứ chạy, chạy
mãi. Thú rừng gào rú xung quanh cô. Gai rừng cứa khắp người cô.
Không biết cô đã phải đau đớn thế nào, chỉ biết rằng sau này thì
thân thể cô chằng chịt sẹo.

Chán nản, Bạch Tuyết bắt đầu khóc. Cô khóc thương người mẹ quá
cố. Cô khóc giận người cha nhu nhược. Cô khóc hận mụ dì ghẻ độc
ác. Và cuối cùng, cô khóc vì sợ. Không sợ làm sao được, khi bầy
thú hoang chạy xung quanh cô cứ liếm mép quèn quẹt. Cô cứ chạy
như vậy không biết đã bao xa, vượt qua bao con suối, leo qua bao
ngọn đồi. Thế rồi, đến lúc tưởng chừng như tuyệt vọng nhất, bỗng
trước mắt cô hiện ra một ngôi nhà nhỏ. Mừng rơn, Bạch Tuyết hét
to: "Y.a.h.o.o!!!!!!!, sống rồi".

Từ từ, thận trọng, Bạch Tuyết tiến lại gần ngôi nhà. "Cộc...
Cộc...Cộc", cô gõ cửa. Không có tiếng đáp lại.
"Kịch...Kịch...Kịch", Bạch Tuyết gõ to hơn. Không gian vẫn im
lặng như tờ. "Uỳnh...Uỳnh... Uỳnh", lần này, lấy hết sức bình
sinh, Bạch Tuyết mắm môi mắm lợi đạp cửa. Chỉ có tiếng ẳng của
một con chó hoang giật mình kinh hãi. Bạch Tuyết thử đẩy cửa.
"Xời, thế mà cứ tưởng là có khoá", cô nói thầm vì cửa mở toang.
Trước mắt cô hiện ra một cảnh tượng kỳ thú mà có nằm mơ cô cũng
chẳng bao giờ hình dung ra được. Đồ vật trong nhà, cái gì cũng
bé tẹo, mà loại nào cũng có 7 thứ...

Trong khu rừng này, không có một bóng dáng người qua lại, ngoại
trừ 7 người đàn ông tí hon, hay còn gọi là 7 chú lùn. Thường
ngày, cả 7 chú lùn đi làm từ sáng sớm, sau khi đã chuẩn bị cơm
nước đầy đủ cho bữa tối. Họ làm cửu vạn tại một thị trấn cách đó
không xa. Hôm nay, họ về muộn hơn thường nhật. Từ xa, cả 7 chú
đã nhận thấy nhà mình có điều gì khác lạ so với mọi ngày. Cửa
giả thì mở toang. Khói thôi toả lên từ mái bếp. Và chao ôi: thú
dữ đứng xếp hàng trước cửa. Bước vào căn phòng, sự xáo trộn đầu
tiên đập vào mắt các chú lùn là bàn ăn của họ.
" Ai đã uống chút nước của tôi vậy?" Chú lùn thứ nhất kêu to.
" Còn ai đã dùng chút cơm của tôi?" Đến lượt chú thứ hai ngạc
nhiên.
" Ai đã ăn chút rau của tôi?" Chú lùn thứ ba thốt lên
" Và ai đã xơi hết thịt của tôi?" Cuối cùng chú thứ bảy cất
tiếng.

Cả bảy chú lùn đứng đưa mắt nhìn nhau. Vậy là tối nay phải ăn mì
tôm rồi. Bỗng một chú hét lên: " Phòng ngủ của tụi mình đang có
người trong đó". Không ai bảo ai, tất cả cũng lao vào. Và cũng
không ai bảo ai, tất cả đều dừng lại trước cửa.
" Chả phải em sợ đâu, nhưng anh là anh cả, anh vào trước đi, bọn
em đứng ngoài cảnh giới". Chú thứ bảy nhìn anh trai, đồng thời
đẩy mạnh anh vào phòng... Người anh cả bước vào phòng với chiếc
cời lò trên tay. Từng bước, từng bước, chú thận trọng đi vào.
Không gian im lặng đến nghẹt thở... Bỗng uỳnh. Chuột chạy loạn
xạ. Chiếc cời lò rơi từ trên tay chú xuống đất lúc nào. Cảnh
tượng trước mắt làm chú sững sờ, quên cả đau đớn do bị cời lò
rơi vào chân. Một cô bé đẹp như thiên thần, đang nằm ngủ trên 7
chiếc giường được nàng ghép lại. Khuôn mặt cô mới thánh thiện
làm sao, nếu không để ý đến gợn thịt nhỏ còn vương trên mép. Nụ
cười trên môi cô càng làm cho khuôn mặt của cô thêm phần rạng
rỡ. Tuy nhiên hai nắm tay cô thì lại đập liên tiếp xuống giường.
Có lẽ cô đang trải qua một giấc mơ đầy biến động.

Trong cơn mơ, Bạch Tuyết thấy mình đấm túi bụi vào mặt hoàng
hậu. Chịu không nổi, hoàng hậu ngã cái rầm làm cô giật mình tỉnh
giấc.

“A a a....... Mẹ ơi cứu con”. Bạch Tuyết hét lên hoảng loạn khi
thấy 7 người đàn ông có bộ mặt cười đang ngó mình trân trân. Rồi
tiếng hét cứ nhỏ dần, nhỏ dần, rồi lại vút cao. Được một lát thì
tắt hẳn. Lúc này, thay vì sợ hãi, cô bắt đầu thấy tò mò với 7
con người trước mặt. Hơn nữa, cả bảy chú lùn đều tỏ thái độ rất
thân thiện khiến cô cảm thấy họ thậm chí còn đáng yêu nữa là
đằng khác, nếu không kể tới đôi lúc có chú lại nghiến răng ken
két vì quá đói. Dần dần họ đã làm quen được với nhau.

Cuộc sống êm ả cứ thế trôi qua. Hàng ngày, Bạch Tuyết làm Ô sin
quét dọn nhà cửa, nấu cơm đun nước, giặt giũ quần áo trong khi 7
chú lùn đi làm cửu vạn ở làng bên. Tối đến, họ cùng đánh chắn.
Cả 8 người đều cảm thấy rất hạnh phúc...

Về phần dì ghẻ, đinh ninh rằng mình đã được ăn tim gan Bạch
Tuyết, bà ta không thèm ngó ngàng tới gương thần. Một hôm, nhân
dịp sinh nhật lần thứ 70, bà mới lại lôi gương ra và bắt đầu
hỏi:

“ Gương kia ngự ở trên tường
Nước ta ai đẹp được dường như ta...”

“ Xưa kia bà đẹp nhất trần
Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn
Nàng ta ở khuất núi non
Tại nhà của bảy chú lùn xa xa”
Gương thần trả lời. Và đây cũng là lần cuối cùng người ta nhìn
thấy gương thần vì ngay sau câu trả lời đó, dì ghẻ vớ lấy gương
và lẳng vèo ra ngoài cửa sổ vỡ tan tành.

Ngay sau đó, dì ghẻ nhằm hướng nhà của 7 chú lùn thẳng tiến, sau
khi đã hoá trang thành người bán hoa quả rong với hai gánh táo
trĩu nặng trên vai. Một ngày kia, trước cửa nhà của bảy chú lùn
xuất hiện một bà lão với một quả táo duy nhất trong đôi quang
gánh của mình. Để có thể đến được nơi, dì ghẻ phải chén dần chén
mòn số táo mình mang đi. Còn quả cuối cùng, bà ta bơm thuốc độc
vào một nửa rồi mang đến chỗ Bạch Tuyết:

- Hỡi con gái xinh đẹp của ta. Ta mang cho con quả táo này để
con ăn cho thêm phần rạng rỡ.
- Thần kinh à? Dở hơi à? Điên à? Trời không mưa sao mặc áo mưa?
Bạch Tuyết đáp. Ai là con gái bà? Còn táo thì thôi khỏi, bảy chú
lùn dặn rằng không được ăn đồ của người lạ.
- Cô sợ táo có thuốc độc ư? Đừng nghĩ thế phải tội, cô gái. Bây
giờ thế này nhé. Ta sẽ ăn một nửa, và đưa cho con một nửa. Vậy
là OK rồi chứ gì?
- Thế thì quý hoá quá. Cho cháu nửa ngon ngon kia kìa.

Vừa ăn dứt miếng táo, Bạch Tuyết giật giật mấy cái rồi ngã lăn
xuống đất, và dì ghẻ, bà ta cũng giật giật mấy cái vì đau khi bị
Bạch Tuyết tóm lấy tóc trước khi ngã. Đau, nhưng dì ghẻ sung
sướng lắm. Làm sao mà không sung sướng cho được, khi giờ đây bà
đã không còn đối thủ về nhan sắc. Hạnh phúc tuyệt đỉnh, bà chạy
một mạch về lâu đài, băng băng qua những con suối, nhảy vút qua
các khóm bụi rậm, và giành giải nhất cuộc thi marathon vượt rào
đang tình cờ được tổ chức trong vương quốc...

Hôm nay, khác với mọi ngày, bỗng nhiên cả bảy chú lùn đều cảm
thấy trong lòng có điều gì bất ổn. Tình trạng vẫn không khá hơn,
sau khi cả bảy chú đã xơi gọn 7 gói xôi to vì ngỡ rằng mình đói.
Trên đường về, khung cảnh dường như khác thường hơn. Thú rừng
chạy tung tăng khắp nơi vì không còn lo bị những viên đạn được
bắn ra từ súng săn của một ai đó nấp trong nhà. Còn chim chóc
thì đậu kín trước sân. Thường ngày lấy đâu ra chim do chúng sợ
sập bẫy của Bạch Tuyết đặt trước cửa nhằm cải thiện bữa ăn. Bảy
chú lùn linh cảm thấy một điều gì chẳng lành khi tiến đến gần
ngôi nhà. Bỗng một tiếng rú vang lên, tiếp theo là 6 tiếng rú
khác: Họ nhìn thấy Bạch Tuyết nằm sõng xoài bên cửa ra vào, và
trong tay nàng là một nắm tóc...

Biết rằng Bạch Tuyết đã bị dì ghẻ hãm hại, bảy chú lùn đau đớn
lắm. Từ đây, cơm nước chẳng ai lo, áo quần không ai giặt. Họ
khóc ròng rã ba ngày liền, đêm vẫn đi ngủ. Họ muốn chôn cô,
nhưng khi thấy sắc mặt cô vẫn ửng hồng như lúc còn sống thì lại
không nỡ. Họ đặt cô vào trong một chiếc quan tài bằng thuỷ tinh
trong suốt, khắc tên cô bằng chữ vàng, và ghi rõ cô là một nàng
công chúa. Họ mang quan tài cô lên núi rồi thay phiên nhau ngày
đêm trông giữ. Ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác,
Bạch Tuyết nằm trong quan tài vẫn tươi tỉnh như khi chưa nằm
trong quan tài. Da nàng vẫn trắng như tuyết, tóc vẫn đen như gỗ
mun, môi vẫn đỏ như máu, và răng thì vẫn vàng khè...

Một ngày nọ, có một hoàng tử tình cờ đi ngang qua. Biết được câu
chuyện do các chú lùn kể lại, hoàng tử xin được mang nàng về để
nhìn cho sướng. Được các chú lùn đồng ý, chàng bảo thị vệ khuân
quan tài thuỷ tinh xuống núi. Bỗng nhiên, một người thị vệ vấp
phải rễ cây khiến cho quan tài bị xóc mạnh. Miếng táo trong
miệng Bạch Tuyết văng mạnh ra ngoài. Bạch Tuyết sống lại, và
thay vào đó là một chú chó chết nhăn khi đớp phải miếng táo đó.

Nghe hoàng tử kể lại đầu đuôi câu chuyện, tất nhiên là sau khi
đã thêm mắm thêm muối cho tăng phần sinh động, Bạch Tuyết liền
đồng ý theo hoàng tử sang Đài Loan về ra mắt nhà bố mẹ chồng. Lễ
cưới được tổ chức vô cùng sang trọng. Trong số khách mời, có cả
mụ dì ghẻ độc ác. Vừa nhìn thấy Bạch Tuyết, cơn tức giận dâng
trào, mụ liền ngã lăn ra chết

Tuy sống trong hạnh phúc bên hoàng tử, Bạch Tuyết vẫn không quên
bảy chú lùn. Nàng xin phép chồng đón bảy chú về cung và tìm được
bảy cô lùn giúp các chú an hưởng tuổi già. Họ đã cùng ở bên nhau
cho đến cuối đời.




(theo chanphuocliem.com)


_________________
dlthanh.forumvi.com

Hãy cảm ơn bài viết của donka bằng cách bấm vào "" ở bên dưới nhé!!!

Về Đầu Trang Go down

Xem lý lịch thành viên http://dlthanh.forumvi.com

[Tiêu đề]

Nàng Bạch Tuyết và Bảy Chú Lùn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: GIẢI TRÍ :: Đọc Truyện :: Cổ Tích-

Diễn Đàn Group Share Công Nghệ Thông Tin - dlthanh.forumvi.com
Copyright © 2011 DLTHANH, Inc. All rights reserved

Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Have a free blog with Sosblogs