IndexTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Chào mừng các bạn đến với diễn đàn*** http://dlthanh.forumvi.com *** Hy vọng rằng diễn đàn sẽ mang lại những giây phút vui vẻ và bổ ích cho các bạn ***Regards***
Hi 5 . . .

Share|
[ Tiêu đề ]

Truyện Tấm Cám

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tác giảThông điệp

donka


//dondonitt

Tổng số bài gửi : 143
Points : 425
Reputation : 25
Join date : 06/06/2011

Bài gửiTiêu đề: Truyện Tấm Cám Thu Jun 09, 2011 10:10 am

Tấm cám (hoang đường)

Ngày xưa, con Tấm, con Cám là hai chị em cùng
cha khác mẹ. Tấm là con vợ cả, Cám là con vợ lẽ. Bố chúng nó mất
rồi, mẹ con Tấm cũng mất rồi. Tấm ở với con Cám và dì ghẻ là mẹ
con Cám.

Một hôm dì đưa cho mỗi đứa một cái giỏ, bảo đi bắt tôm bắt tép.
Dì hứa rằng: "Hễ đứa nào bắt được nhiều thì cho yếm đỏ".

Hai đứa cùng mang giỏ đi ra đồng, Tấm bắt được nhiều, Cám bắt
được ít. Cám bảo rằng: "Chị Tấm ơi chị Tấm, đầu chị lấm, chị hụp
cho sâu, kẻo về dì mắng".

Lúc con Tấm hụp xuống thì con Cám ở trên bờ trút lấy cả tôm tép
của con Tấm vào giỏ mình rồi mang về trước. Con Tấm lên dòm đến
giỏ thì thấy mất cả, nó mới khóc hu hu lên.

Bụt hiện lên hỏi: "Làm sao con khóc"? Con Tấm kể sự tình cho Bụt
nghe rồi lại khóc. Bụt bảo nó dòm vào giỏ xem có còn gì không.
Con Tấm dòm vào thì chỉ thấy có một con bống mà thôi. Bụt mới
bảo đem thả con bống xuống dưới giếng mà nuôi; cứ một ngày hai
lần, mỗi bữa cơm đáng ba bát thì ăn hai còn bớt một bát để cho
bống. Lúc đổ cơm xuống giếng thì bảo thế này: "Bống ơi bống! lên
ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta, chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người".


Con Tấm nghe lời Bụt đem thả bống xuống giếng. Cứ đến bữa cơm nó
ăn xong lại mang thùng ra giếng gánh nước, giấu bát cơm vào
thùng đem cho bống. Lúc đổ cơm xuống giếng thì nói như lời Bụt
dặn. Bống nghe thấy chẳng lần nào là không lội lên mặt nước để
ăn.

Đến sau, mẹ con Cám biết ý mới cho đi rình. Con Cám lẻn đi thấy
con Tấm đổ cơm xuống giếng và nói mấy lời như thế, thì nó học
thuộc lòng lấy rồi về thưa chuyện lại cho mẹ nó nghe.

Hôm sau, mẹ con Cám bảo Tấm rằng: "Con ơi con! mai đi chăn trâu
phải chăn đồng xa, chớ chăn đồng gần mà làng bắt mất trâu".

Con Tấm vâng lời, hôm sau phải dắt trâu đi chăn đồng xa, ở nhà
hai mẹ con con Cám đem bát cơm ra giếng, đổ xuống đấy rồi cũng
nói như con Tấm nói mọi khi. Bống lội lên mặt nước thì mẹ con
con Cám bắt lấy mang về làm thịt ăn.

Đến bữa cơm, con Tấm lại cứ đem cơm ra cho bống. Nhưng bận này
không thấy bống nữa, chỉ thấy cục máu nổi lên mặt nước. Nó mới
khóc òa lên. Bụt lại hiện lên hỏi: "Làm sao con khóc"? Con Tấm
thưa rằng: "Con nuôi bống ở dưới giếng, mọi khi cho nó ăn nó vẫn
lội lên mặt nước, mà hôm nay con đem cơm cho nó, không thấy nó
nữa, chỉ thấy một hòn máu". Bụt bảo rằng: "Người ta bắt bống ăn
thịt rồi. Con về nhà nhặt lấy xương nó. Con mua bốn cái lọ bỏ
vào đấy rồi đem chôn ở bốn góc giường con nằm".

Con Tấm nghe lời Bụt, về nhà tìm xương bống. Có một con gà bảo
nó rằng: "Cục ta cục tác, cho ta nắm thóc ta bới xương cho". Con
Tấm lấy thóc ném cho gà, gà bới một chỗ thì thấy xương ngay. Tấm
nhặt lấy bỏ vào lọ rồi đem chôn.

Được ít lâu nhà vua có mở hội. Hai mẹ con con Cám sắm sửa đi xem.
Mẹ con Cám lấy một đấu thóc và một đấu gạo, trộn lẫn với nhau,
rồi bắt con Tấm phải lựa riêng ra. Dì con Tấm bảo nó thế này: "Lúc
nào mày nhặt xong thì mới được đi xem hội, hễ chưa xong thì
không được đi". Nói thế rồi hai mẹ con nó đi. Con tấm ở nhà khóc.
Bụt lại hiện lên hỏi: "Làm sao con khóc"? Nó thưa rằng: "Con khổ
quá, dì con bắt phải nhặt bấy nhiêu thóc gạo, xong thì mới được
đi xem hội. Đến lúc nhặt xong thì hết hội còn gì mà xem". Bụt
bảo rằng: "Để ta cho một đàn chim sẻ xuống nhặt đỡ". Con Tấm sợ
chim ăn mất thì dì về nó phải đòn. Bụt lại bảo rằng: "Rồi ta cấm
không cho chim ăn, con đừng lo".

Đến khi lựa riêng xong rồi, con Tấm lại khóc. Bụt lại hỏi: "Làm
sao con khóc"? Nó thưa rằng: "Con không có quần áo đẹp để đi xem
hội". Bụt bảo rằng: "Con đi đào những cái lọ đã chôn ngày trước
lên, thì muốn quần áo đẹp thế nào cũng có". Tấm mới đào lên, thì
thấy quần áo, một đôi giày và một con ngựa. Tấm mừng quá, thắng
bộ vào rồi đi xem hội.

Lúc Tấm đi qua bờ hồ, đánh rơi chiếc giày, không sao lấy lên
được. Một lát sau, vua ngự đến gần đấy, voi đứng dừng lại kêu
rầm rĩ lên. Vua thấy sự lạ mới phán cho quân lính phải xuống hồ,
xem có cái gì lạ không. Tức khắc lính xuống hồ, mò thấy một
chiếc giày đàn bà đẹp lắm. Vua phán cho tất cả con gái đi xem
hội ướm thử. Hễ chân ai đi vừa thì vua lấy làm vợ.

Trong đám hội ai cũng ướm cả, cả mẹ con con Cám cũng chẳng từ.
Nhưng chẳng có chân ai vừa, Tấm cũng xin ướm thử. Dì nó mắng
rằng: "Chuông khánh còn chẳng ăn ai, nữa là mảnh chĩnh bỏ ngoài
bờ tre". Đến lúc Tấm ướm thì vừa vặn. Lính thị vệ đem ngay kiệu
rước về cung.

Đến ngày giỗ bố, Tấm về nhà. Dì nó bảo nó trèo lên cây cau cắt
mấy quả để cúng. Lúc Tấm trèo đến ngọn cây, thì dì nó đẵn gốc.
Tấm thấy động bèn hỏi: "Dì làm gì ở dưới ấy thế"? Dì nó bảo rằng:
"Dì đuổi kiến cho nó khỏi đốt con đây mà". Lúc đang cắt cau thì
cây đổ, Tấm ngã xuống ao chết đuối. Dì nó lấy quần áo của nó mặc
vào cho con Cám rồi đưa vào cung.

Con Tấm hóa ra chim vàng anh đến đậu ở vườn nhà vua, bảo lính
giặt áo rằng: "Phơi áo chồng tao, phơi lao phơi sào, chớ phơi
hàng rào rách áo chồng tao". Một hôm vua nghe tiếng chim hót,
phán rằng: "Vàng ảnh vàng anh, có phải vợ anh chui vào tay áo".
Chim nhảy ngay vào, vua bắt bỏ vào lồng sơn son thếp vàng. Từ
đấy cả ngày cả đêm vua chỉ chơi với chim.

Con Cám kể với mẹ, mẹ xui bắt chim làm thịt ăn. Về đến cung nó
sai ngay lính giết chim ăn thịt, rồi vứt lông ra vườn. Lông chim
hóa ra hai cây soan đào. Vua thấy đẹp, mắc võng vào hai cây ấy,
rồi nằm chơi dưới bóng mát.

Con Cám về mách mẹ, và cứ theo lời mẹ xui, nó bắt lính đẵn cây
lấy gỗ đóng làm khung cửi. Đến lúc dệt thì nghe tiếng kêu: "Kẽo
cà kẽo kẹt, lấy tranh chồng chị, chị khoét mắt ra".

Con Cám lại về mách mẹ. Mẹ nó xui đốt khung cửi, nó cũng sai
lính làm ngay. Những than tro lúc đổ ra đường lại hóa ra cây thị,
chỉ có một quả đẹp lắm. Bà lão hàng nước đi qua thấy quả thị đẹp,
bảo rằng: "Thị ơi thị! rụng vào bị bà, bà đem bà ngửi chớ bà
không ăn". Thị rụng ngay xuống, bà ta lấy mang về nhà.

Ngày nào đi chợ sắm đồ hàng, khi về cũng thấy cơm canh để phần
tươm tất lắm, bà ta lấy làm lạ. Một lần bà lão giả vờ đi chợ,
đến nửa đường thì lộn về. Rón rén lại dòm vào khe cửa, thấy có
một cô tiên đang làm đồ ăn, bất thình lình bà ta chạy vào, thì
cô tiên lộ cơ không biến đi được. Bà ta mừng lắm ôm choàng ngay
lấy. Từ đấy thương yêu nhau như hai mẹ con. Lúc bà ta đi tìm quả
thị thì chỉ thấy có cái vỏ không mà thôi. Bà ta lấy xé vụn ra
rồi giấu biến đi một chỗ.

Có một hôm vua dạo chơi gần đấy, thấy trong hàng có một bà lão
phương phi và phúc hậu, vua mới ghé vào. Bà ta lấy trầu nước
kính dâng. Vua thấy trầu têm giống như hoàng hậu têm ngày trước,
phán hỏi: "Trầu này ai têm"? Bà ta tâu là của con gái têm. Vua
phán muốn xem mặt, bà ta bảo ngay con ra, thì chính là vợ vua
ngày trước. Vua phán bảo rước về cung, Tấm lại làm hoàng hậu.


Con Cám thấy chị xinh đẹp mới hỏi rằng: "Chị Tấm ơi, chị Tấm!
chị làm thế nào mà đẹp thế"? Tấm bèn bảo: "Em có muốn đẹp không"?
Cám thưa chị có. Tấm bèn sai đào một cái hố sâu và đun một nồi
nước to thực sôi, rồi bảo con Cám xuống cái hố ấy. Lúc Cám bước
xuống hố thì Tấm sai đổ nước sôi xuống. Con Cám chết nhăn răng
ra. Xác nó bỏ vào chĩnh, làm mắm đem biếu mẹ nó, bữa nào mẹ nó
ăn cũng khen ngon. Có con quạ đậu trên mái nhà, kêu rằng: "Ngon
gì mà ngon, ăn thịt con có còn xin miếng"? Mẹ nó giận lắm, mắng
chửi quạ rầm rĩ lên và đuổi nó đi cho mau. Đến khi ăn gần hết
mắm, thấy ở đáy chĩnh có đầu lâu con, thì lăn đùng ra chết tươi.


* * *

Có thuyết cho rằng Tấm Cám là nhân vật có thực ở ngoài đời, sinh
vào thời triều Lý, cùng một thời với Lý Thường Kiệt, vị danh
tướng đã đại phá quân nhà Tống. Đền thờ Tấm Cám gần đây còn dấu
vết tại làng Dương Xá thuộc huyện Siêu Loại, tỉnh Bắc Ninh. Cứ
theo khẩu truyền của bô lão cùng dân trong làng và văn cứ vào
ngọc phả thần tích tại đền thờ Đức Bà (Tấm Cám) và đền thờ tướng
quân Lê Thiệ, là dòng dõi Tấm Cám ở làng nói trên, thì câu
chuyện khác với sự tích ta thường nghe kể cùng chuyện Tấm Cám
bằng văn vần.

Tục truyền rằng phụ thân Tấm Cám tên húy là Lê Đại, mẫu thân là
Vũ Thị Tĩnh, kế mẫu tức gì ghẻ cô Cám (chứ không phải cô Tấm) là
người họ Chu. Cô Cám còn có tên chữ là Khiết Nương. Năm Cám lên
ba thì mồ côi mẹ, 12 tuổi thì mồ côi cha. Em gái Cám do Chu Thị
sinh ra tên là Tấm.

Sử chép rằng vua Lý Thánh Tông đã 40 tuổi mà chưa có con, đi cầu
tự qua làng Thổ Lợi (sau đổi là Dương Xá) thuộc Bắc Ninh, người
đi xem đầy đường. Có một cô gái đẹp đi hái dâu, thấy xa giá nhà
vua đi qua, cứ đứng tựa khóm lan chớ không ra xem. Vua để ý đến
người đẹp, truyền gọi vào cung, tuyển làm nàng phi, đặt tên là Ỷ
Lan.

Trong lúc vua Lý Thánh Tông đi đánh Chiêm Thành vắng, Ỷ Lan ở
nhà có mang, Dương Hoàng Hậu không có con nên sinh ghen ghét, sợ
nàng sinh được hoàng nam thì sẽ được vua sủng ái cất nhắc lên
hơn mình. Dương Hậu mới biên thư tâu man với vua rằng mình có
thai rồi độn bụng cho mỗi ngày một lớn thêm. Đến khi Ỷ Lan sinh
hạ hoàng tử, Dương Hậu liền sai người bế trộm về nuôi, và giam Ỷ
Lan lại, rồi gởi giấy báo tin cho vua đang ở đất Chiêm hay là
mình sinh được hoàng nam, còn Ỷ Lan thì đẻ ra quái thai, chiếu
tội cung nữ đã bắt giam vào lãnh cung.

Dương Hậu muốn ngầm giết Ỷ Lan nên trong khi giam cầm ở lãnhcung,
năm ngày liền bắt nàng nhịn cơm để cho chết. Ỷ Lan nhờ người
thân lượm trái thị chín rụng ở gần đó trao cho ăn mà sống được
cho đến khi vua Thánh Tông trở về triều.

Thái Tử con Ỷ Lan bị Dương Hậu nhận làm con mình, vua Thánh Tông
cũng tin thật, đặt tên là Càn Đức. Đến khi Càn Đức lên ngôi vua,
tức là Lý Nhân Tông, mẹ đẻ là Ỷ Lan vẫn bị giam cầm ở lãnh cung
mà không biết. Nhờ sư cụ Đại Điên mách bảo, mấy tháng sau khi
lên ngôi vua, Nhân Tông mới biết chuyện, bèn bắt tội Dương Thái
Hậu và cung nữ đã gạt tiên đế mà làm tội oan Ỷ Lan Thái Hậu (Cám).


Trước đó, em Cám là Tấm vào cung thăm chị, vua thấy nhan sắc
liền nạp cung. Dương Hậu thấy hai chị em Ỷ Lan được vua sủng ái
thì ghen ghét, rồi thừa lúc vua đi đánh giặc vắng, Dương Hậu độn
bụng giả có thai, sợ lộ chuyện sau này, mới ngấm ngầm sai giết
Tấm đồng thời giam Cám (Ỷ Lan) vào lãnh cung rồi định bỏ cho
chết. Chu Thị được tin con mình là Tấm bị hại và con ghẻ là Cám
bị giam cầm thì buồn rầu ốm mà chết. Sau khi được con là vua
Nhân Tông gỡ hàm oan, Ỷ Lan được phong làm Hoàng Thái Hậu. Ỷ Lan
vốn là người mộ đạo Phật, đi lễ vái khắp các đền chùa, và cuối
cùng mất ở một ngôi chùa thuộc hạt Gia Lâm ngày nay.

Chuyện Tấm Cám của ta một phần lớn đã phỏng theo câu chuyện của
Chiêm Thành, cùng là do chuyện lịch sử trên đây mà thêu dệt thêm
theo tình cảm của dân tộc, qua bao nhiêu đời vẫn tồn tại trên
cửa miệng người Việt Nam.




(theo chanphuocliem.com)


_________________
dlthanh.forumvi.com

Hãy cảm ơn bài viết của donka bằng cách bấm vào "" ở bên dưới nhé!!!

Về Đầu Trang Go down

Xem lý lịch thành viên http://dlthanh.forumvi.com

[Tiêu đề]

Truyện Tấm Cám

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: GIẢI TRÍ :: Đọc Truyện :: Cổ Tích-

Diễn Đàn Group Share Công Nghệ Thông Tin - dlthanh.forumvi.com
Copyright © 2011 DLTHANH, Inc. All rights reserved

Free forum | Internet | Lập trình | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs.com